1. Chuông đánh cái beng là xách mông về ngay thay vì tập trung vào kết quả. Nghề này ko dành cho ai thích làm việc đúng theo giờ hành chính. Nếu đạt Target 1 tuần làm 2 tiếng cũng được, còn không thì vui lòng dẹp suy nghĩ làm việc 8 tiếng hay nghỉ lễ lộc đi nếu muốn thành công với nghề. Đã theo nghề này thì bất kể thời gian nào cũng là cơ hội bán hàng. Không siêng năng và nỗ lực thì nên bấm nút biến.
2. Không đam mê và tự hào với thứ mình bán. Facebook trống trơn, toàn tin nhảm thay vì nói về thứ mình bán một cách khéo léo; Linkedin không có gì ngoài Profile bị ép làm; gặp bạn bè chớ hề cho người ta biết mình bán gì.
3. Ngồi chờ công ty đưa khách hàng thay vì mở rộng mối quan hệ mỗi ngày.
4. Chỉ có tư duy muốn nhận mà không biết cho đi. Trong khi khách hàng tìm đến với mình vì lợi ích; mình không cho gì thì lợi đâu ra.
5. Ăn xổi ở thì, bán bằng mọi giá dù sản phẩm tệ hoặc ko hợp với khách. Nghề này sống được lâu nhờ mạng lưới mối quan hệ mà chơi vậy ai chơi. Nếu bạn không phải là người như vậy mà sếp như vậy, rồi ép bạn bán thì nên cho sếp cút xéo, kiếm chỗ khác mà làm. Mạng lưới mối quan hệ mới là thứ cần giữ chứ không phải công việc hay sếp.
6. Quá ngoan, cái gì cũng sợ, cái gì cũng ko dám thử, cái gì cũng phán xét trên tiêu chuẩn bản thân tự đặt ra nên đánh mất sự linh động khi đi ngoại giao và trở thành đứa nhàm chán. Không ai thích chơi với đứa nhàm chán và thích phán xét, huống hồ mua hàng.
7. Bi quan, bàn lùi, quá cầu toàn và không dám liều. Nghề của bạn nên là kiểm soát quy trình, số liệu vì trong mắt bạn toàn rủi cmn ro. Thay vì cứ mở miệng nói “Cách này không được, cách kia không được”, muốn theo nghề phải luôn tự đặt câu hỏi “Vậy thì cách nào sẽ được ? Kế hoạch dự phòng là gì ? Còn cách nào khác ? Nên đổi cách tiếp cận, đổi khách hàng mục tiêu hay đổi sản phẩm cho phù hợp với xu hướng ?”
8. Không dám bỏ con tép để bắt con tôm vì quá tính toán, so đo, keo kiệt.
9. Thích nghe lời nịnh hót, dễ tự ái và giận dỗi khi ai đó chỉ cái sai thay vì cố gắng hoàn thiện bản thân.
10. Doanh số chưa đủ nhưng lại không tập trung làm việc mà lại thích tám chuyện, chát chít, lướt fb trong giờ làm việc hoặc chơi trò chính trị công sở.
11. Mắc bệnh sỉ diện, coi trọng mặt mũi và thích thể hiện bản thân hơn là kết quả nên đi cãi lộn với khách hàng, cãi lộn với đối tác, cãi lộn với mạng lưới mối quan hệ rồi không ai thèm hợp tác.
12. Một tháng không cầm quyển sách lên quá một lần dù nghề này buộc bản thân phải nâng cấp mỗi ngày.
13. Đạt được vài thành tựu nho nhỏ trong quá khứ (Có thể do may mắn) rồi đắm chìm luôn trong đó rồi tưởng bản thân rất xịn sò. Sau đó thì nói sếp, nói đồng nghiệp thế này thế kia, toàn đổ lỗi cho hoàn cảnh khi thất bại.
14. Một tuần tới tháng hết 7 ngày, không biết tiết chế cảm xúc.
15. Nôn nóng có kết quả ngay lập tức nhưng nội lực thì yếu nhớt, mạng lưới mối quan hệ thì chưa có. Với tâm lý này nên nhiều bạn Sales tìm đến mấy khóa học có cái tên rất kêu “Chốt Sales thần thánh” của bọn thầy dùi rồi về bắt chước rồi toang luôn. Tiền mất, mối quan hệ mất và mất luôn sự tự tin.
16. Tự mặc định khuynh hướng tính cách của bản thân là “Cảm xúc” hoặc “Lý trí” nên né tránh cải thiện điểm yếu của bản thân, viện cớ là không phù hợp. Ở cấp độ nâng cao thì nên tập trung vào điểm mạnh để phát triển thay vì khắc phục điểm yếu, nhưng cấp độ cơ bản như “Làm báo cáo, làm đề xuất gửi khách hàng, trình bày ý tưởng thật sinh động,…” thì phải học để làm cho bằng được.
17. Mắc bệnh thích giả định nhưng không chịu sửa. Bệnh này khiến các bạn hay suy diễn “nhu cầu và động cơ mua hàng của khách” theo góc nhìn của mình rồi bán hoài không được. Không chịu sửa thì sớm muộn gì cũng bỏ cuộc vì toàn giả định trớt quớt.